Phía sau Đan điện.
Bậc thềm bạch ngọc, tiên khí lượn lờ. Trong sân viện trồng một cây hoa quế, cành lá tựa như được đúc bằng bạc ròng. Từng cánh hoa quế rụng xuống, ngay khoảnh khắc chạm đất liền hóa thành đủ loại kim ngô, thiềm thừ, tản đi bốn phía...
Bốn bề vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân chầm chậm vang lên.
Đó là một vầng sáng rực rỡ tựa như trăng rằm. Ở giữa vầng sáng ấy là một bóng người có diện mạo mơ hồ không rõ, khoác trên mình bộ trường bào Thái Âm dài chấm đất. Trên vạt áo không chỉ thêu hoa văn vầng trăng mà còn ẩn hiện hình ảnh dòng suối róc rách chảy xuôi...




